World Cup 2018

Câu chuyện World Cup 1978: “The Embrace of the Soul”

World Cup 1978 là lần tổ chức thứ 11 của ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới và cũng là lần đầu tiên Argentina trở thành chủ nhà của giải đấu này. Trong khoảng thời gian diễn ra World Cup, đất nước Argentina đang phải đứng dưới ách cai trị của kẻ độc tài Jorge Rafael Videla. Nhưng không để cho vấn đề chính trị xâm chiếm đến bóng đá, Albiceleste đã lên ngôi vô địch năm đó với “đầu tàu” Mario Kempes sau chiến thắng 3-1 trước “cơn lốc màu da cam” Hà Lan trong trận chung kết.

Argentina nâng cao cup vàng 1978

Trận chung kết World Cup 1978 được người dân Argentina nhớ đến như một phần đặc biệt quan trọng của nền bóng đá xứ sở điệu Tango, không chỉ đó là lần đầu tiên đứng trên đỉnh thế giới của Argentina mà còn là hình ảnh huyền diệu về một CĐV cụt cả hai tay đã chạy xuống sân Monumental để “ôm” lấy hai người hùng dân tộc Alberto Tarantini và Ubaldo Fillol.

Victor Dell’Aquila chạy xuống sân chia vui cùng Alberto Tarantini và Ubaldo Fillol.

Victor Dell’Aquila là một người Argentina yêu bóng đá như bao cư dân khác tại thủ đô Buenos Aires. Nhưng số phận lại trêu đùa con người này khi tai nạn về điện vào năm Victor mới 12 tuổi đã cướp đi của ông cả 2 cánh tay. Đó thực sự là một cú sốc quá lớn với Victor tại thời điểm đó. Thần chết đã ngủ quên nhưng vẫn kịp reo rắc nỗi đau vô hạn trên thể xác của ông. Những tưởng cuộc sống của con người này dường như đã chấm dứt và chẳng còn chút ý nghĩa gì, vì rõ ràng những mặc cảm về bản thân là chướng ngại vật mà con người ta khó lòng vượt qua nhất, nó đôi khi còn “dày” hơn cả bức tường Berlin. Nhưng CĐV trung thành của Boca Juniors đã chiến thắng số phận, biến những khó khăn của bản thân thành nghị lực sống. Bóng đá khi đó trở thành công cụ hữu hiệu nhất để Victor có thể tiếp tục sống, tiếp tục viết những trang mới trong cuộc đời của mình.

Dù mất đi đôi tay từ rất sớm nhưng điều đó không thể làm giảm đi chút tình yêu nào mà Victor dành cho bóng đá

10 năm sau tai nạn thảm khốc đó, chàng trai Victor vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và đã có mặt trực tiếp tại sân vận động Monumental để chứng kiến trận chung kết lịch sử của cả dân tộc, đồng thời cũng là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của cá nhân CĐV đặc biệt này. Khi trọng tài nổi tiếng còi kết thúc trận đấu, bằng một cách nào đó, những có lẽ là sự vui sướng tột cùng đến cuồng dại của một người yêu bóng đá trước khung cảnh lịch sử của cả dân tộc, một niềm tự hào không gì có thể đong đếm được, Victor đã chạy xuống sân mà không bị những viên cảnh sát truy đuổi. Sau này, ông đã chia sẻ rằng cảnh sát sẽ không có quyền bắt ông khi đã vượt qua đường pitch. Người đàn ông ấy đã “ôm” lấy 2 cầu thủ Alberto Tarantini và Ubaldo Fillol. Thực sự khi đó bóng đá đã xóa nhòa đi mọi rào cản, chỉ có nước mắt của sự vỡ òa, niềm vui khôn xiết bao trọn lấy không gian bên trong đường pitch trong khi những bất ổn chính trị vẫn ở bên ngoài kia và đang nhấn chìm đất nước Argentina.

“Cả Fillol và tôi đều cảm thấy rằng khi anh ta ôm chúng tôi, mọi người đang ôm chúng tôi.” Tarantini có chia sẻ sau đó. Làm sao mà có thể một chàng trai cụt cả 2 tay có thể mang lại những cảm giác kỳ lạ đến vậy, anh ta làm gì có tay để có thể ôm được Fillol và Tarantini, thực sự có những linh hồn oan khuất chết dưới tay của kẻ độc tài Jorge Rafael Videla trong “cuộc chiến bẩn thỉu” nổi tiếng (Dirty War) đang ôm lấy những người anh hùng đã làm nên chiến tích trong thời buổi loạc lạc đó, hay cũng có thể chỉ là những xúc cảm tê dại chảy trong cơ thể khi lần đầu tiên vô địch World Cup? Nhiếp ảnh gia Ricardo Alfieri, người đã chụp được tấm ảnh đó đã đặt tên bức ảnh với tiêu đề “The Embrace of the Soul”, tạm dịch là “Cái ôm của linh hồn”.

  Biểu tượng của World Cup 1978

Hiện tại, Victor Dell’Aquila vẫn đang vui sống tại Argentina với vợ con, vẫn những khiếm khuyết trên cơ thể ấy, vẫn mang trong mình tình yêu bóng đá vô hạn, thứ “thuốc” đã giúp ông có thể sống đến tận bây giờ.

Victor Dell’Aquila bên cạnh những tấm ảnh kỳ diệu của ông

Đã 40 năm trôi qua, đã có rất nhiều những hình ảnh xúc động khác xuất hiện về tình yêu bóng đá, về chiến thắng nỗi đau của bản thân để sống hết mình với môn thể thao vua nhưng hình ảnh “The Embrace Soul” của World Cup 1978 vẫn mãi trở thành một biểu tượng bất tử số một của bóng đá, vẫn mãi sống trong tim những người hâm mộ, nhắc nhở mọi người về những giá trị không thể đong đếm của môn thể thao vua. Đơn giản vì nó đã vượt qua cái tầm của một bức ảnh thông thường, nó chạm đến trái tim của mỗi người, và có thể là cả chính trị. Người Argentina, họ vẫn sẽ nhớ nhung, bồi hồi về chức vô địch năm ấy và cũng không thể quên cái tên Victor Dell’Aquila, điều kỳ diệu tại Estadio Monumental.